Vai trò của Việt Nam trong cuộc chiến chống Polpot

Trước các khiêu khích của quân Khmer Đỏ ở vùng biên giới từ năm 1975 trở đi, Việt Nam đã rất kiềm chế và tỏ rõ tinh thần thiện chí, hợp tác hòa bình, hữu nghị giữa các dân tộc. Nhưng bản chất của bè lũ Khmer Đỏ là không thay đổi. Đáp lại lời kêu cứu của nhân dân Campuchia và lời kêu gọi của Mặt trận Đoàn kết Cứu quốc Campuchia, Việt Nam đã không chỉ đánh tan bọn xâm lược mà còn đưa quân giúp nhân dân Campuchia lật đổ ách thống trị bạo tàn của Khmer Đỏ vào ngày 7/1/1979. Hành động của Việt Nam xuất phát từ nhu cầu tự vệ chính đáng, trách nhiệm quốc tế cũng như lương tâm của một dân tộc từng chịu nhiều áp bức và ngoại xâm.

“Chỉ có đất nước Việt Nam, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, đã tự nguyện đưa con cháu và những người thân yêu của mình đến giúp giải phóng và cứu tính mạng của người dân Campuchia trong lúc vô cùng nguy nan và khẩn cầu các nước đến cứu giúp”, Chủ tịch Quốc hội Campuchia Heng Samrin nói tại lễ kỷ niệm sự kiện này vào hôm 5/1. “Sự giúp đỡ bằng xương máu của quân tình nguyện Việt Nam là sự giúp đỡ nhân đạo và đúng đắn nhất. Sự hỗ trợ này lẽ ra phải là nghĩa vụ chính yếu của cộng đồng quốc tế trong việc cứu giúp một dân tộc đang trong hoạn nạn bởi chính sách diệt chủng có tổ chức chính quy từ trên xuống dưới của chế độ Pol Pot”.

Trong khi đó, Thủ tướng Campuchia Hun Sen vào ngày 27/12/2013 có nói: “Quân dân Campuchia nếu không có sự giúp đỡ của quân tình nguyện Việt Nam thì không thể giải phóng nhanh đến thế. Nếu Campuchia tự giải phóng thì dân Campuchia chết hết rồi”.

Xuất hiện kịp thời và với động cơ trong sáng, quân tình nguyện Việt Nam đã được nhân dân Campuchia gọi là đội quân nhà Phật. Nhìn nhân dân Campuchia bịn rịn tiễn đưa bộ đội tình nguyện Việt Nam về nước mới thấy tình cảm quý mến của họ dành cho quân đội Việt Nam lớn nhường nào.

Nếu Việt Nam ích kỷ thì họ chỉ cần đánh bật quân Khmer Đỏ ngược trở lại lãnh thổ Campuchia, đóng chặt biên giới, không cho người tị nạn chạy sang, để mặc cho “nhà hàng xóm” tàn lụi vì hỏa hoạn. Thực tế vào năm 1979, kinh tế Việt Nam gặp muôn vàn khó khăn còn các thế lực quốc tế đang nhăm nhe kiếm cớ phá hoại và can thiệp vào Việt Nam. Xét từ góc độ lợi ích thuần túy thì một cuộc chiến kéo dài với nước khác tại thời điểm ấy là bất lợi cho Việt Nam.

Thế nhưng lương tâm dân tộc Việt Nam không cho phép khoanh tay ngồi nhìn chế độ Khmer Đỏ diệt sạch nhân dân và nền văn hóa Campuchia.

Việc Việt Nam đóng quân một thời gian dài sau đó tại Campuchia cũng là cần thiết nhằm ngăn chặn chế độ Khmer Đỏ khôi phục trở lại và để giúp đỡ Campuchia hồi sinh sau khi tập đoàn Pol Pot đã phá hủy gần như tất cả.

Việt Nam đã chấp nhận rủi ro bị hiểu lầm và thiệt thòi về mọi mặt khi đưa quân đồn trú vào Campuchia. Nếu như lúc đó Việt Nam tính toán thiệt hơn và lo tránh “điều tiếng” thì chắc chắn không có sự cứu giúp này. Nói như đương kim Thủ tướng Chính phủ Hoàng gia Campuchia, vì giúp đỡ Campuchia mà Việt Nam đã phải hy sinh nhiều binh sĩ tình nguyện, bị cô lập về ngoại giao, và bị trừng phạt về kinh tế. Và do đó, Thủ tướng Hun Sen cũng nói, những kẻ nào không chịu thừa nhận vai trò của chiến thắng 7/1/1979 đối với Campuchia thì đều không xứng đáng làm người.

Khi các tên đồ tể của chế độ diệt chủng bị xét xử trong các phiên tòa quốc tế do Liên Hợp Quốc bảo trợ, người ta càng thấy rõ tính đúng đắn của việc Việt Nam tác động kịp thời vào tình hình Campuchia.

Sự vô tư trong sáng của Việt Nam đã được nhà báo nổi tiếng người Australia, Wilfred Burchett, ghi nhận. Trong cuốn sách của mình, nhà báo này đã viết rằng quân tình nguyện Việt Nam tuyệt nhiên không có tư tưởng “nước lớn”, rất nhạy cảm và tôn trọng tâm lý của các dân tộc Lào và Campuchia.

Sau này, Thủ tướng Hun Sen khi nói về thời kỳ sau giải phóng đã khẳng định rằng, Campuchia đi theo con đường phát triển kinh tế khác với Việt Nam, hai nước có đàm phán và trao đổi ý kiến “nhưng quyền quyết định thuộc về Campuchia. Việt Nam tôn trọng độc lập chủ quyền, tôn trọng quyết định của Campuchia”.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.