B.ạo l.ực học đường: Đừng đổ lỗi hết cho ngành giáo dục

Trong thực tế, học sinh bị b.ạo l.ực, h.ành hạ, x.âm h.ại thường chịu nhiều hậu quả tai hại, ảnh hưởng đến thể chất ở những mức độ khác nhau. Những vết thương về mặt thể xác có thể lành nhưng những vết hằn trong tâm lý của các em rất nặng nề khó có thể xoá bỏ. Vậy, nguyên nhân bạo lực học đường do đâu mà ra?
 
Có nhiều nguyên nhân dẫn đến b.ạo l.ực học đường: Nguyên nhân xuất phát từ đặc điểm tâm sinh lý của học sinh; nguyên nhân từ gia đình; nguyên nhân từ nhà trường và nguyên nhân từ xã hội.
 
Trong 04 nguyên nhân trên, nguyên nhân quan trong nhất vẫn là nguyên nhân từ gia đình. Gia đình là tế bào của xã hội, gia đình tốt thì xã hội sẽ tốt và ngược lại. Không ít gia đình hiện nay vẫn giữ được truyền thống giáo dục gia đình rất tốt, ngoài ra họ còn có sự quan tâm, sẻ chia với con cái về tâm lí, tình cảm. Tuy nhiên, hầu như bậc cha mẹ nào hiện nay cũng bị cuốn vào vòng xoáy áp lực học tập của con cái. Họ thường chỉ tập trung vào việc học kiến thức của con cái mà không để ý đến việc dạy con kĩ năng sống. Cha mẹ hiện nay chưa thật sự ý thức được tầm quan trọng của việc giáo dục hành vi cho con cái. Họ chỉ tập trung vào việc con học kiến thức, con có đạt kết quả học tập cao hay không mà không nghĩ nhiều đến việc con sẽ trở thành công dân với trách nhiệm, ý thức thế nào với xã hội.
 
Bản thân phụ huynh hiện nay cũng thể hiện sự ích kỉ của mình khi chỉ mong con cái có thành tích tốt để khoe với bạn bè, đồng nghiệp mà không nghĩ đến việc con bị áp lực và mất đi tuổi thơ hồn nhiên. Chính vì thế mà sau giờ học mệt mỏi cha mẹ thường chiều con cái, không bắt con làm gì, sinh con ra không biết lao động, không biết về cuộc sống thường nhật. Thay vào đó, cha mẹ cho con giải trí bằng các phương tiện hiện đại nhanh gọn như chơi điện tử, xem phim, ca nhạc… Chính vì thế, trẻ hầu như chẳng còn thời gian để chơi, để hiểu thế giới và để chia sẻ, tâm sự với bố mẹ. Các em bị cuốn vào vòng học tập và học tập.
 
Đó là nguyên nhân dẫn đến những áp lực, bức xúc tâm lí cho con cái. Và các em không được phát triển những kĩ năng phòng vệ trước bạo lực học đường như kĩ năng giao tiếp, tìm sự giúp đỡ, kết bạn… Điều này, dễ dẫn đến hoặc là trẻ trốn tránh áp lực học tập theo nhóm bạn xấu, nói dối cha mẹ và tham gia vào b.ạo l.ực học đường hoặc là trẻ trở lên ngờ nghệch trong cuộc sống và trở thành nạn nhân của b.ạo l.ực học đường.
 
Chúng ta đã nói nhiều đến sự phối hợp giữa gia đình và nhà trường trong việc uốn nắn đứa trẻ, đặc biệt là khi trẻ có sai phạm. Trách nhiệm của nhà trường đã rõ nhưng dường như vai trò của gia đình còn rất mờ nhạt. Sự bất lực từ phía gia đình lại đẩy hoàn toàn cho nhà trường. Và không phải giáo viên nào cũng có tố chất sư phạm tốt, am hiểu tâm lý học trò, đủ kiên nhẫn để hướng các em về điều tốt đẹp…
 
Gia đình là người thầy đầu tiên, không chỉ người nội trợ cho trẻ ăn, trẻ ngủ mà phải là người thầy đầu tiên cho trẻ học những điều hay lẽ phải, học tình yêu thương, học ăn, học nói, học gói học mở. Học để làm người. Giáo dục trong gia đình làm tốt sẽ làm giảm những trẻ cá biệt, và khi vào trường học thầy cô sẽ đỡ đi rất nhiều áp lực… Bạo lực học đường, những hành vi không phù hợp chắc chắn sẽ giảm.