Sự kiện 11/9 và cơ hội vàng của phe “DIỀU HÂU” Mỹ.

Sự kiện 11/9 là cái cớ đề Mỹ phát động “cuộc chiến toàn cầu chống k.h.ủ.n.g b.ố” nằm kiểm soát dầu mỏ và khí đốt ở Trung Á.

Trước khi xảy ra vụ k.h.ủ.n.g b.ố ngày 11/9/2001, các tập đoàn dầu mỏ và khí đốt của Mỹ đã từng rất quan tâm tới đề án xây dựng đường ống dẫn khí đốt có tên là Đề án TAPI, tên gọi hợp thành từ chữ cái đầu của tên 4 nước tham gia là Turmenistan-Afghanistan-Pakistan-India, trị giá 7,6 tỷ USD kéo dài 1.040 dặm. Năm 1995, hai nước Trung Á là Turmenistan và Pakistan đã ký biên bản ghi nhớ về đề án này.

Theo dự kiến, TAPI có khả năng chuyển tải mỗi năm 33 tỷ m3 khí đốt và sẽ được khởi công xây dựng tại mỏ khí đốt “Dauletabad” của Turmenistan, đi qua Afghanistan và Pakistan, cuối cùng sẽ đến thành phố Fazilka ở Tây Bắc Ấn Độ.

Năm 1997, nghĩa là 02 năm sau khi ký kết biên bản ghi nhớ giữ Turmenistan và Pakistan, Công ty “Central Asia Gas Pipeline Ltd.” dưới sự chỉ đạo của công ty “Unocal” của Mỹ đã đón đoàn đại biểu của Phong trào Taliban ở Afghanistan tới Văn phòng của Unocal ở Houston để thảo luận về việc tham gia đề án này. Các công ty của “Unocal” và “Enron” với sự giúp đỡ của Chính phủ Mỹ tiếp tục thuyết phục để Taliban chấp nhận xây dựng đường ống này đi qua lãnh thổ Afghanistan.

Trước thời điểm đó, các nguồn dầu mỏ và khí đốt ở Trung Á do Nga kiểm soát. Vì thế Chính phủ của Tổng thống G.Bush muốn thay đổi tình hình này. Dưới thời cầm quyền của Tổng thống G.Bush, công ty “Unocal” tiếp tục vào cuộc. Trong tháng 02/2001, dưới sự giúp đỡ của nhiều quan chức chính phủ nổi tiếng và có ảnh hưởng lớn, trong đó có Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Mỹ Richard Armitage, vốn là người vận động hành lang cho các lợi ích của “Unocal”, công ty này tiếp tục thuyết phục Taliban. Tuy nhiên, các cuộc đàm phán đã thất bại.

Trong tình thế đó, Mỹ đã đưa ra tối hậu thư với Taliban, theo đó trước ngày 11/9/2001-nghĩa là trước vụ k.h.ủ.n.g b.ố nhằm vào nước Mỹ, rằng họ được quyền lựa chọn một trong hai khả năng: sẽ được nhận “tấm thảm bằng vàng” nếu họ đồng ý cho Mỹ lắp đặt đường ống chuyển tải dầu mỏ đi qua lãnh thổ Afghanistan, hoặc nếu không đồng ý thì Taliban sẽ phải nhận các trận ném bom rải thảm.

Taliban đã không chịu nhận “tấm thảm bằng vàng” vì coi đó là “hành vi xâm lược”. Vì thế, Mỹ quyết định loại bỏ Taliban. Tại Hội nghị G-8 vào tháng 7/2001 ở Genoa (Italia), các nhà ngoại giao phương Tây đã biết được ý định của chính quyền Mỹ dưới thời Tổng thống G.Bush quyết định lật đổ chế độ Taliban vào cuối năm 2001. Giới ngoại giao Pakistan cũng khẳng định điều đó. Vì thế, vụ k.h.ủ.n.g b.ố ngày 11/9/2001 giống như “một dịp may có một không hai” đối với các tập đoàn dầu mỏ và khí đốt của Mỹ gia tăng tiến trình thực hiện kế hoạch loại bỏ Taliban.

Chỉ 1 ngày sau sự kiện kinh hoàng này, trong khi chưa điều tra để xác minh ai là kẻ chủ mưu và thực thi vụ k.h.ủ.n.g b.ố đó, Tổng thống Mỹ G.Bush đã ngay lập tức tuyên bố trước toàn thế giới rằng, mạng lưới k.h.ủ.n.g b.ố “Al-Qaeda” ở Afghanistan là kẻ chủ mưu và mấy ngày sau chính ông đã phát động “cuộc chiến toàn cầu chống k.h.ủ.n.g b.ố”, trước hết nhằm vào Afghanistan, nơi được Washington nhận định là “Taliban đang chứa chấp trùm k.h.ủ.n.g b.ố Osama Bin Laden”, chỉ huy số 1 của “Al-Qaeda”.

Tuy nhiên, các chuyên gia phân tích tập trung vào một chi tiết rất đáng chú ý: Tổng thống Mỹ G.Bush phát động “cuộc chiến toàn cầu chống k.h.ủ.n.g b.ố” chứ không phải là “cuộc chiến nhằm trả đũa “Al-Qaeda”- người được coi là chủ mưu gây ra vụ k.h.ủ.n.g b.ố 11/9. Từ đây, các chuyên gia phân tích đặt câu hỏi nghi vấn: vì sao Mỹ không phát động cuộc chiến nhằm tiêu diệt “Al-Qaeda” mà là phát động “cuộc chiến toàn cầu chống k.h.ủ.n.g b.ố” để từ đó phân chia các nước thành hai phe như thể trong một cuộc chiến tranh thế giới mới, theo đó “ai chống k.h.ủ.n.g b.ố là đi theo Mỹ”, còn “ai chứa chấp hoặc ủng hộ k.h.ủ.n.g b.ố là chống lại Mỹ”.

Một chi tiết khác cũng rất quan trọng: “Al-Qaeda” là tổ chức được Mỹ dựng lên, nuôi dưỡng và huấn luyện để làm lực lượng chống lại Quân đội Liên Xô hiện diện ở Afghanistan trong những năm 1980. Tháng 02/1979, theo sáng kiến của Z.Brezinski, Cố vấn an ninh quốc gia của Tổng thống Mỹ vào thời kỳ đó, ông Jimmy Cater đã ký một chỉ thị bí mật sử dụng “Al-Qaeda” ở Afghanistan phục vụ ý đồ chiến lược của Mỹ ở quốc gia này

Năm 1980, khi Liên Xô đưa quân vào Afghanistan, Mỹ đã sử dụng “Al-Qaeda” tấn công các lực lượng của Quân đội Liên Xô đang thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Chính phủ Afghanistan chống lại lực lượng Hồi giáo cực đoan. Như vậy, “Al-Qaeda” đã từng là đồng minh chiến lược của Mỹ trong cuộc chiến chống lại Liên Xô ở Afghanistan, đến năm 2001 bỗng nhiên trở thành kẻ chủ mưu gây ra vụ k.h.ủ.n.g b.ố kinh hoàng nhằm vào nước Mỹ vào ngày 11/9?

Hai năm sau, Ủy ban hỗn hợp Thượng viện và Hạ viện Mỹ được thành lập để điều tra về nguyên nhân và thủ phạm gây ra vụ k.h.ủ.n.g b.ố bí ẩn này. Nhưng thật bất ngờ, Nhà Trắng đã không công bố đầy đủ kết quả điều tra. Phát biểu tại một cuộc họp báo ngày 24/7/2003, Thượng nghị sĩ Bob Graham, cựu Chủ tịch ủy ban tình báo Thượng viện và là một trong những ứng cử viên tranh cử Tổng thống của Đảng Dân chủ, chỉ trích Nhà Trắng đã ngăn cản việc công bố các thông tin điều tra về vụ 11/9/2001.

Vì thế, quyết định này của chính quyền Mỹ dưới thời Tổng thống G.Bush làm dấy lên những lời chỉ trích mạnh mẽ của nhiều nghị sĩ Mỹ đòi công bố kết quả điều tra trước công luận. Từ đây, câu hỏi nghi vấn thứ hai được đặt ra: vì sao Nhà Trắng lại ngăn cản việc công bố kết quả điều tra về vụ 11/9/2001? Phải chăng, sự thật về kẻ chủ mưu gây ra vụ k.h.ủ.n.g b.ố này không phải là “Al-Qaeda” như tuyên bố chính thức Tổng thống Mỹ G.Bush?

Thời gian qua, trên thế giới đã hình thành giả thuyết cho rằng, vụ k.h.ủ.n.g b.ố 11/9/2001 là một kiểu “khổ nhục kế” của một số thế lực để mở đường cho Mỹ thực hiện chiến lược “ném bom rải thảm” nhằm vào Taliban-kẻ đã cả gan từ chối hợp tác với Mỹ xây dựng tuyến đường ống dẫn khi đốt từ Trung Á đi qua lãnh thổ Afghanistan. Giả thuyết này dựa trên những chứng cứ mang tính kỹ thuật và lập luận khó có thể bác bỏ mà báo chí trên khắp thế giới đăng tải trong suốt hơn 10 năm qua.

Sự kiện 11/9 và cơ hội vàng của phe “DIỀU HÂU” Mỹ.

Theo cứ liệu do F. William Engdahl-chuyên gia nghiên cứu địa-chính trị ở Mỹ, trong bản báo cáo mang tên “Tái cơ cấu nền quốc phòng của Mỹ trong thế kỷ XXI” được công bố vào năm 1999, đưa ra nhận định, việc xây dựng “Thế kỷ mới của nước Mỹ” sẽ là một quá trình lâu dài nếu không có một sự kiện kinh thiên động địa có tác động kích hoạt mạnh mẽ giống như sự kiện Trân Châu Cảng.

Thật trùng hợp đến kinh ngạc: trong những giờ khắc đầu tiên sau khi xẩy ra vụ “k.h.ủ.n.g b.ố” ngày 11/9/2001, Tổng thống Mỹ G.Bush đã ví sự kiện ngày 11/9/2001 có tác động tới nước Mỹ giống như vụ Nhật Bản tiến công căn cứ hải quân của Mỹ ở Trân Châu Cảng. Nếu “sự kiện Trân Châu Cảng” tạo tiền đề cho Mỹ nhảy vào tham chiến trong cuộc Chiến tranh thế giới lần thứ II với tham vọng sẽ giành chiến thắng và thiết lập vai trò bá chủ thế giới của Mỹ sau khi chiến tranh kết thúc, thì “vụ k.h.ủ.n.g b.ố 11/9/2011” là “dịp may” có một không hai để Tổng thống Mỹ G.Bush phát động “cuộc chiến toàn cầu chống k.h.ủ.n.g b.ố” nhằm thực hiện “Đề án Trung Đông Lớn”, mở đầu ở Afghanistan, sau này tiếp đến là chiến tranh Iraq năm 2003 cũng mượn chứng cứ giả tạo rằng “Iraq sở hữu vũ khí hóa học” mà về sau cựu Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ Colin Powell đã tự công nhận là “sai lầm”.

Sau 18 năm, “cuộc chiến toàn cầu chống k.h.ủ.n.g b.ố” do Tổng thống Mỹ G.Bush phát động sau sự kiện 11/9 đã tiêu tốn của nước Mỹ gần 3.000 tỷ USD và hàng ngàn binh sỹ Mỹ thiệt mạng. Trong 18 năm đó, thế giới chứng kiến một nghịch lý chưa có lời giải là Mỹ càng nỗ lực chống k.h.ủ.n.g b.ố, thì số lượng các vụ k.h.ủ.n.g b.ố càng tăng thêm về quy mô và tính chất nghiêm trọng, nhằm vào nhiều đối tượng khác nhau trên khắp các châu lục.

Như vậy, sau 18 năm nhìn lại, nguyên nhân và kẻ chủ mưu gây ra sự kiện 11/9 vẫn là một câu hỏi lớn của lịch sử cần được làm sáng tỏ. Còn “cuộc chiến toàn cầu chống k.h.ủ.n.g b.ố” do Tổng thống G.Bush phát động vẫn đứng trước hiện trạng khó khăn, đầy mâu thuẫn và nghịch lý. Còn nước Mỹ, nơi “khai sinh” ra “cuộc chiến toàn cầu chống k.h.ủ.n.g b.ố” lại đang bị suy giảm sức mạnh toàn diện cả kinh tế, chính trị và quân sự, đang đánh mất dần vai trò và vị thế lãnh đạo thế giới mà họ hằng theo đuổi, thậm chí đang đứng trước nguy cơ k.h.ủ.n.g b.ố ngay trong “sân nhà”.

Chỉ có điều, các tập đoàn dầu mỏ và khí đốt của Mỹ đã đạt được mục đích của họ ở Afghanistan. Đó là, sau khi Mỹ tiến hành “cuộc chiến chống k.h.ủ.n.g b.ố” để lật đổ chế độ cầm quyền Taliban ở Afghanistan, Hamind Kazai, một trong các chuyên gia tư vấn của công ty dầu khí “Unocal”, trở thành Tổng thống Afghanistan. Chính quyền của Tổng thống Hamind Kazai ở Afghanistan chấp nhận đề án xây dựng tuyến đường ống TAPI. Tuy nhiên, Taliban vẫn không bị đánh bại và đang thách thức chính quyền Mỹ./.

DĐTNVN