Lão chăn bò phản bác ông Giáo sư – Tiến sỹ khoa học Vũ Minh Giang

Ông Giang đổ hết tội cho Đảng và nhà nước về sự kiện đu càng tập thể sau ngày 30/4/1975 của ngụy tặc Sài Gòn.

Vừa qua lão chăn bò tôi vô tình xem được bài phỏng vấn Giáo sư – TSKH Vũ Minh Giang, người chuyên sâu về lịch sử khi trả lời Báo Lao động đã cho rằng: “tư tưởng thắng thua (người thắng trận thì cao ngạo, người thua thì cay cú), địch ta, ý thức hệ được thể hiện quá rõ ràng.

Những khó khăn và thiếu sót trong quản lý, điều hành nền kinh tế đã làm cho đời sống rất khó khăn. Nhiều người, chủ yếu là sĩ quan, binh lính và những người nằm trong bộ máy hành chính của chính quyền Sài Gòn đã ra đi để hy vọng tìm một cuộc sống tốt đẹp hơn”. Lão chăn bò xin có đôi lời như sau:

Xưa nay từng nghe nàng Vô Diệm ở nước Tề thì dù ai có khéo khen đến đâu cũng không thể che lấp được hình thức xấu xí của một xú nữ; nàng Tây Thi ở Nước Việt cho dù ai khéo chê đến mấy cũng chẳng thể che mờ được vẻ đẹp có thể “trầm ngư” làm cho cá cũng phải hỗ thẹn mà lặn mất (nước Việt thời Xuân Thu bên TQ chứ không phải là nước ta).

Có nghĩa là sự thật thì muôn đời, bất diệt sẽ chẳng thể thay đổi được. Xưa thời Tây Hán có sử gia Tư Mã Thiên là người nỗi tiếng, để lại cho dân Trung Quốc bộ sử ký có sức nặng ngàn cân; ít ai biết rằng, để bảo vệ sự thật của lịch sử mà Tư Mã Thiên đã nhiều lần đắc tội với Hán Vũ Đế (Lưu Triệt), đó cũng là một trong những nguyên nhân mà sau này Hán Vũ Đế biến Tư Mã Thiên thành hoạn quan, nhưng không vì thế mà Tư Mã Thiên biên chép sử theo ý đồ của Hán Vũ Đế, với Ông thì chép sử phải trung thực.

Ở Nước Việt Ta cũng có nhiều nhà Sử học nức tiếng, để lại những tư liệu lịch sử quý báu, có giá trị đến muôn đời sau như Lê Văn Hưu đời nhà Trần với Đại Việt sử ký; Ngô Sỹ Liên thời Lê với Đại Việt sử ký toàn thư…sở dĩ những tư liệu có giá trị là vì tiền nhân đã biên chép sử một cách trung thực, khách quan; chính nhân quân tử rạch ròi với tiểu nhân; Anh hùng dân tộc, người yêu nước với kẻ phản trắc, bán nước hại dân…sau ngày 30/4/1975, ngụy Sài Gòn tháo chạy khỏi đất nước vì những nguyên nhân chính sau đây:

Lão chăn bò phản bác ông Giáo sư – Tiến sỹ khoa học Vũ Minh Giang

1. SẢN PHẨM CỦA KẾ HOẠCH THỜI HẬU CHIẾN CỦA ĐẾ QUỐC MỸ:

Mỹ thất bại nhục dù tổn thất rất nhiều nhân mạng, tiền bạc và tiền của nhưng bị nhân dân dân Việt Nam khuất phục buộc phải cúi đầu, cuốn cờ về nước; tuy nhiên, chúng vẫn ôm ảo vọng có thể “trả thù” những người Cộng sản đã đánh bại họ bằng kế hoạch hậu chiến để “lật đổ Cộng sản”; Mỹ muốn đưa những tên ngụy Sài Gòn sang “tị nạn” trên đất của họ để phục vụ cho kế hoạch.

Ngụy quân – ngụy quyền ra hải ngoại mà đa số đích đến là Hoa Kỳ bằng nhiều hình thức khác nhau như: theo diện HO, U11, V11 và cả vượt biên (được người Mỹ hỗ trợ). Tổng cộng tính đến 1995, quốc tế đã nhận tổng số 754.800 Việt Nam người Việt “tị nạn” ở nước ngoài, riêng tại Mỹ có hơn 500.00 người… Mỹ muốn biến những tên ngụy tặc này làm hạt nhân, làm trung tâm để sau đó tung chúng trở lại trong nước xây dựng lực lượng, phục vụ cho việc “phục quốc”.

Hoàng Cơ Minh – người lập ra đảng Việt Tân là một ví dụ điển hình cho kế hoạch này. Sau khi ý đồ Đông Tiến II của giặc bị chúng ta đập tan trong trứng nước, Hoàng Cơ Minh và đồng bọn bị khai tử trên đất Lào 1987 (Hoàng Cơ Minh buộc phải tự sát sau khi trúng đạn, bè lũ theo Minh đều bị tiêu diệt trên đất Lào 1987, khi chúng cố vượt biên vào nước ta – bọn chúng gọi là chiến dịch Đông Tiến lần 2) thì người Mỹ vẫn cố nuôi bọn tàn dư ngụy Sài Gòn để thực hiện chiến lược diễn biến hòa bình; bằng nhiều hình thức khác nhau, người Mỹ đã dung dưỡng bọn chúng để làm tay sai phục vụ cho mưu đồ “xóa bỏ chủ nghĩa Xã hội ở Việt Nam”.

Việc không ngừng chống phá nước ta trong suốt 44 năm qua là minh chứng rõ nét cho điều đó. Mục đích của Mỹ là lật đổ chế độ XHCN trên phạm vi toàn thế giới, trong đó có Việt Nam. Bọn tàn dư ngụy thì muốn dựa vào Mỹ để “phục quốc”, như vậy suy ra Mỹ -ngụy có cùng một đích đến và nếu không có người Mỹ hà hơi, tiếp sức thì bọn chống Cộng cực đoan không thể có đất chống phá nước ta như những năm qua!

2. TỪ BỎ QUÊ HƯƠNG ĐỂ SANG NƯỚC NGOÀI VÌ CHÚNG LÀ NHỮNG KẺ ĐÃ QUEN CUỘC SỐNG CỦA LOÀI RÔNG RÊU, KÝ SINH TRÙNG:

Sau năm 1975, dù đối diện với muôn ngàn gian khó trong thế bị kìm kẹp, bị bao vây cấm vận về kinh tế; nước ta đối diện với thù trong, giặc ngoài; vừa phải khôi phục lại sơn hà sau những năm tháng điêu tàn vì khói lửa chiến tranh nhưng chúng ta vẫn nhường cơm, sẻ áo cho những người thuộc chế độ cũ trong các trại tập trung. Đại đa số họ đã trở lại làm người lương thiện, có ích cho xã hội, góp công sức cùng xây dựng và bảo vệ tổ quốc ta.

Ở chiều ngược lại, những kẻ đã sống quen với nguồn tài trợ, sống trong nhung lụa, ăn trên ngồi tróc, được người Mỹ chu cấp toàn diện trước đây (từ sĩ quan cấp úy trở lên đã đi xe Jeep, lương và trợ cấp thừa để nuôi cả gia đình) nên vẫn mang trong lòng thù hận vì chúng ta đã tước mất mọi quyền lợi mà chúng đang được hưởng trước 30/4/1975.

Khi trở về với tổ quốc, với nhân dân, phải lao động, phải tự lập, phải làm chủ tập thể thì đó là một cái gì đó thật sự rất xa xỉ với chúng. Chúng tìm đủ mọi cách để được sang Mỹ, để tiếp tục được hầu hạ quan thầy, để được chu cấp, để được sống trong ảo vọng về một ngày sẽ “lật đổ Cộng sản” vì bản chất lười lao động đã ăn sâu vào máu nên chung không thể chung lưng, đấu cật với quốc dân, đồng bào để vượt qua khó khăn, gian khổ.

3. LÃO CHĂN BÒ CHO RẰNG ÔNG VŨ MINH GIANG CHỈ BIẾT MỘT MÀ KHÔNG BIẾT MƯỜI KHI CỐ ĐỔ LỖI CHO ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC TA

Sau khi đất nước thống nhất cho đến trước khi đổi mới (năm 1986), không phủ nhận là chúng ta mắc phải một số sai lầm, khuyết điểm trong quản lý kinh tế, duy trì chế độ kế hoạch hóa tập trung quá lâu, chậm đổi mới…

Tuy nhiên, đây không phải là nguyên nhân chính để bọn ngụy tàn dư ra hải ngoại như lời Ông Vũ Minh Giang nói vì đại đa số những người theo chế độ cũ vẫn ở lại Việt Nam, họ được đối xử bình đẳng và trở thành công dân của một nước tự do, độc lập, thống nhất. Họ có nhiều đóng góp cho quê hương đất nước, nhiều người trong số họ từng là những quan chức cao cấp, những tướng lĩnh trong quân đội ngụy đã lập công, chuộc tội, làm tốt công tác hòa hợp, đại đoàn kết dân tộc.

Từ đó có thể thấy, ông Vũ Minh Giang chỉ nhìn vào hiện tượng di cư của thiểu số ngụy quân – ngụy quyền ra đi để đánh giá, quy chụp rằng: “tư tưởng thắng thua (người thắng trận thì cao ngạo, người thua thì cay cú), địch ta, ý thức hệ được thể hiện quá rõ ràng. Những khó khăn và thiếu sót trong quản lý, điều hành nền kinh tế đã làm cho đời sống rất khó khăn.

Nhiều người, chủ yếu là sĩ quan, binh lính và những người nằm trong bộ máy hành chính của chính quyền Sài Gòn đã ra đi để hy vọng tìm một cuộc sống tốt đẹp hơn” là không đúng bản chất sự việc. Nghĩa là Ông Giang đang cố tình đổ lỗi cho Đảng và nhà nước ta trong việc khiến họ phải ra đi. Đây là quan điểm hết sức lệch lạc, nếu không muốn nói là ngụy biện, là “cạo lông, rửa mặt” cho chúng, là bôi nhọ chế độ ta.

Dù đất nước đã trãi qua muôn vàn khó khăn, gian khổ nhưng Đảng và nhà nước ta vẫn luôn làm tốt công tác đào tạo, bồi dưỡng nhân tài, coi trọng “nguyên khí quốc gia” mà Ông là một trong những người được thừa hưởng nhiều nhất đấy! Áo Đảng, cơm dân đã nuôi ông lớn, mái trường Xã hội chủ nghĩa đã dạy ông thành tài, tạo mọi điều kiện cho ông thành một vị Giáo sư – Tiến sĩ Khoa học khả kính; giao cho Ông trọng trách biên chép sử cho cháu con muôn đời sau; nhưng không hiểu vì sao, trong những năm gần đây ông lại đưa ra những phát ngôn, hành động gây phẫn nộ trong nhân dân, có ý đồ “rửa mặt, bôi phấn, cạo lông” cho cái thây ma thối nát 44 năm qua; đòi đánh đồng, cào bằng giữa chính với ta, giữa chính nghĩa và phi nghĩa, giữa lũ ngụy tặc với các anh hùng giải phóng đất nước.

Lịch sử dân tộc ta giai đoạn 1954 – 1975, dù chỉ hơn 20 năm nhưng đó là cả một kho lịch sử được viết bằng máu và hoa, phải được đưa vào trang sử của dân tộc theo cách khách quan, trung thực nhất để các thế hệ mai sau nhớ về một thời kỳ hào hùng nhất của dân tộc; càng cố để “bôi son, trát phấn” cho ngụy thì bộ mặt chúng lại càng thêm bẩn hơn, lại càng bị “bôi tro, trát trấu” hơn mà thôi! Riêng Ông, nên giữ gìn những phẩm chất của người Đảng viên, của người ôm kinh luân đầy bụng, của người ăn cơm dân, mặc áo Đảng trong những năm tháng cuối đời. Đừng làm những việc vong luân bại lý như thời gian qua Ông Giang nhé!

Lão chăn bò (DVK-MNQ).