Những bức thư bất tử

Các nhà khảo cổ học Nga đã phát hiện ra trong rừng một chiếc tăng đã hoen gỉ. Cố gắng mở nắp xe và họ đã không tin vào mắt của mình: phần còn lại của viên sĩ quan Tăng thiết giáp, trung úy Ivan với khẩu súng lục, đạn và tấm bản đồ.

Xúc động nhất – kỷ vật còn sót lại của người sĩ quan trẻ tuổi đã hy sinh là ảnh của người bạn gái anh yêu quý cùng bức thư ngắn chưa kịp gửi cho người mình yêu.

Thư đề ngày…

Ngày 25 tháng 10 năm 1941.

BỨC THƯ KHÔNG KỊP GỬI CỦA MỘT NGƯỜI LÍNH XE TĂNG

Ngày 25/10/1941

Chào Varia của anh!

Chúng ta sẽ không bao giờ còn gặp lại nhau nữa. Ngày hôm qua, vào buổi trưa bọn anh đã lại đánh tan một đoàn quân nữa của Hitle. Quả đ.ạ.n của quân phát xít đã xuyên thủng lớp vỏ thép bên sườn xe tăng và phát nổ bên trong. Khi anh cố lái chiếc xe tăng chạy vào rừng thì Vasilyi đã hy sinh. Vết thương của anh hiện giờ cũng rất nặng.

Anh đã chôn Vasilyi dưới rặng bạch dương. Nơi đó tràn đầy ánh nắng. Vasilyi hy sinh mà không kịp nói với anh một lời nào, không kịp để lại bất cứ thứ gì cho Zoia xinh đẹp của mình và bé Masha có mái tóc trắng giống như sợi bông hoa Bồ công anh.

Vậy đó, ba người lính xe tăng, giờ chỉ còn lại một mình anh. Trong ráng chiều chạng vạng anh lái xe vào rừng. Một đêm dài đau đớn đã trôi qua, anh mất nhiều máu. Bây giờ không hiểu sao cái đau đớn thiêu đốt trong lồng ngực đã dịu đi và anh thấy trong lòng thật bình yên. Rất tiếc bọn anh đã không kịp làm hết mọi việc. Nhưng bọn anh đã làm tất cả những gì có thể. Các đồng chí của anh đang tiếp tục truy đuổi kẻ thù, những kẻ không được phép đi trên đồng ruộng và những cánh rừng của chúng ta.

Những bức thư bất tử

Cuộc đời anh có lẽ sẽ không được đẹp như thế nếu không có em, Varia. Em đã luôn luôn giúp đỡ anh: khi còn ở Khalkhin Gol và ngay cả lúc này. Chắc là khi người ta yêu thì trở nên nhân hậu hơn với mọi người. Cảm ơn em thân yêu! Con người rồi sẽ già đi, nhưng bầu trời xanh thì sẽ mãi mãi trẻ trung như đôi mắt của em đã khiến anh mê đắm. Ánh mắt em sẽ vẫn mãi như thế, không bao giờ phai nhạt.

Thời gian rồi sẽ trôi qua, những vết thương rồi sẽ được chữa lành. Người ta sẽ xây những thành phố mới, trồng những khu vườn mới. Một cuộc sống mới sẽ lại đến. Người ta sẽ hát những bài hát khác. Nhưng hãy đừng bao giờ quên bài hát về bọn anh, về ba người lính xe tăng. Em rồi sẽ sinh ra và nuôi lớn những đứa trẻ đẹp như thiên thần, em rồi cũng sẽ yêu. Và anh thật hạnh phúc khi ra đi cùng với tình yêu mãnh liệt dành cho em.

Ivan Kolosov của em.

(Từ quyển sách “Lời nói của những người anh hùng đã hy sinh”)

Cuộc chiến tranh Vệ quốc vĩ đại đã bắt đầu ngày 22/6/1941 và mỗi người dân của đất nước Xô Viết đều chịu ảnh hưởng. Hàng năm vào ngày này, thế hệ chúng ta đều tưởng nhớ đến những anh hùng, những cái tên có thể lịch sử không được biết đến nhưng chính từ những hành động của họ đã góp phần tạo nên chiến thắng chung.

Tổ lái xe tăng trong câu truyện trên đã hy sinh tháng 10 năm 1941 khi cố gắng thoát khỏi vòng vây trong rừng gần Viazma. Trung úy Ivan Kolosov đã viết cho Varia của mình bức thư khi biết rằng ông sẽ không bao giờ được gặp lại người yêu dấu nữa.

Chiếc xe tăng được tìm thấy sau 25 năm. Khi mở chiếc xe tăng, tại vị trí ghế lái đã tìm thấy thi hài của trung úy lái tăng. Kèm theo ông là khẩu Nagan với 1 viên đạn và chiếc cặp bên trong có bản đồ, ảnh người yêu và những bức thư chưa gửi.

Varvara Zuravleva đã nhận được chúng sau 1/4 thế kỷ.