Về cái gọi là “Tổ Quốc – Danh dự – Trách nhiệm” thứ mà Ngụy quân rêu rao hàng ngày

Lâu nay trên không gian mạng, đặc biệt là một số trang Web, Facebook…của những kẻ chống cộng cực đoan ở hải ngoại và đám “dân chủ, nhân quyền” ở trong nước luôn miệng rêu rao, ca ngợi cái gọi là “TỔ QUỐC – DANH DỰ – TRÁCH NHIỆM” của ngụy Sài Gòn. Lão chăn bò luận về việc này như sau:

1. TỔ QUỐC:

Với người Việt Nam, hai tiếng “Tổ quốc” từ bao đời đã trở thành tiếng nói thiêng liêng, tha thiết nhất “Tổ quốc” có thể hiểu là “đất nước của tổ tiên (xây dựng, bảo vệ và để lại)”. “Tổ quốc” là tài sản chung của cả một dân tộc trải qua hàng nghìn đời vun đắp, giữ gìn, kế thừa và xây dựng. Đó là thứ tài sản thiêng liêng, bất khả xâm phạm, nghìn thu vẫn mãi mãi là chân lý không thể chuyên dời, vững vàng “trơ gan cùng tuế nguyệt”.

Lão chăn bò nghiên cứu về sách Đại Việt sử ký toàn thư có đoạn chép lời vua Lê Thánh Tông nói với một số cận thần là trụ cột của đất nước rằng: “Một thước núi, một tấc sông của ta, lẽ nào lại nên vứt bỏ? Người phải kiên quyết tranh biện, chớ cho họ lấn dần. Nếu họ không nghe, còn có thể sai sứ sang phương Bắc trình bày rõ điều ngay lẽ gian. Nếu ngươi dám đem một thước, một tấc đất của Thái tổ làm mồi cho giặc, thì tội phải tru di”.

Thời điểm diễn ra sự việc kể trên là vào năm 1473, tức năm Hồng Đức thứ 4. Lời răn của người xưa luôn có ý nghĩa sâu xa, thâm thúy, đặc biệt những lời răn đặc biệt quan trọng như vừa dẫn, giá trị của nó xuyên thời gian, đến với muôn đời các thế hệ dân tộc Việt Nam về sự thiêng liêng của hai tiếng tổ quốc, không có gì có thể đánh đổi được, đúng như lời Vua Duy Tân triều Nguyễn từng nói “nước “bẩn” thì phải rửa bằng m.á.u”.

Vậy mà từ năm 1954 đến 1975, bọn ngụy quân – ngụy quyền ôm chầm lấy gót dày của người Hoa Kỳ, rước giặc vào nhà để giày xéo non sông đất nước ta, g.i.ế.t hại đồng bào ta; chia đôi giang sơn của tổ tiên ta để lại, làm cho anh em một nhà phải sống cảnh “ngày bắc đêm nam”, không một nỗi đau nào cao hơn nỗi đau của sự chia cắt; nhìn cảnh ngoại bang xâm lược, chà đạp, vấy bẩn lên giang sơn muôn dặm của tiền nhân để lại mà lòng oán hận đến tận cùng xương tủy.

Ngụy Sài Gòn làm tay sai cho ngoại bang dày xéo lên lãnh thổ đất nước, băm vào da thị của Tổ quốc những vết c.h.é.m ngang lưng, đào xới thân thể Tổ quốc bằng b.o.m đ.ạ.n của kẻ thù; họ làm hoa tiêu để nòng s.ú.n.g ngoại ban b.ắ.n thẳng vào nhân dân mình; chính họ lê máy c.h.é.m g.i.ế.t hại đồng bào mình, mang thứ c.h.ấ.t đ.ộ.c da cam bạo tàn nhất để h.ủy hoại quê hương, nòi giống.

Về cái gọi là “Tổ Quốc – Danh dự – Trách nhiệm” thứ mà Ngụy quân rêu rao hàng ngày

Vậy cứ hỏi nguỵ quân, nguỵ quyền có Tổ quốc không? Tuyệt nhiên các người KHÔNG CÓ TỔ QUỐC, KHÔNG BAO GIỜ CÓ!

Đến tận bây giờ đã 44 năm trôi qua thì bọn tàn dư đang t.ử thủ ở các vùng chiến thuật tại hải ngoại vẫn ngày đêm đòi “phục quốc”. Ô hay! Đất nước này vẫn là “non sông liền một dải” chạy dài từ cột cờ Lủng Cú cho đến hết mũi Cà Mau, cực đông của Tổ quốc ta là Trường Sa vẫn được những người Cộng sản vĩ đại canh giữ đêm ngày (chỉ Hoàng Sa là do bọn ngụy Sài Gòn chúng mày để mất vào tay Trung quốc 1974); vậy thì đất nước này vẫn đang thuộc về dòng giống cháu Hồng, con Lạc chứ chẳng để mất cho Tây, cho Tàu đâu mà chúng mày đòi phục quốc!

2. DANH DỰ: Nhân dân ta thường có câu rằng:

“ Trai thời trung hiếu làm đầu

Gái thời đức hạnh lấy câu sửa mình”

Nghĩa là danh dự là yếu tố vô cùng quan trọng cấu thành nên đạo đức và phẩm giá của một con người; người có danh dự là những người biết trân quý giá trị của văn hóa dân tộc, biết yêu tổ quốc, yêu đồng bào, biết sĩ nhục với nỗi nhục mất nước, nỗi nhục của người n.ô l.ệ, biết tự tôn dân tộc và nâng niu giá trị của tự do, độc lập.

Danh dự và phẩm phẩm giá mà mỗi người chúng ta luôn hướng đến và cố gắng và nỗ lực để bảo vệ được danh dự của mình, bằng cách xây dựng những nhân phẩm cao quý và tốt đẹp nhất. Trong cuộc sống của mỗi chúng ta, chắc hẳn ai ai cũng luôn luôn biết đến giá trị của nhân phẩm và danh dự đối với bản thân mỗi người.

Một thứ công cụ của ngoại bang dựng nên để g.iết thuê, đ.ánh thuê, để tàn h.ạ.i tổ quốc của chính mình thì đó phải gọi là phi nhân tính, đáng bị ngàn đời phỉ nhổ như đám ngụy quân – ngụy quyền chúng mày thì lấy đâu ra danh dự và phẩm giá vì chẳng ai gọi loài lang sói là những con có “danh dự”! có chăng “danh dự” của đám tàn dư ngụy Sài Gòn trong suốt 44 năm qua là “danh dự” của những tên gian manh, lừa đảo, một lũ hề đang diễn những vở hạng bét của lũ thú hoang nơi đất khách quê người.

Nếu còn một chút là “con người” thì chúng bay phải quay đầu là bờ; cùng chung tay, góp sức để làm nên một Việt Nam hùng cường trên cơ sở tự lực cánh sinh và sức mạnh của đại đoàn kết toàn dân tộc kiểu “bầu bí cùng giàn” thì đó mới là thứ danh dự chính tông, danh dự của những người mang trong mình dòng máu Tiên Rồng; chứ không phải là thứ “danh dự” rác rưởi, ký sinh trùng!

3. TRÁCH NHIỆM: kẻ sĩ một thời – Nguyễn Công Trứ viết:

“Nhân sinh thế thượng thùy vô nghệ

Lưu đắc đan tâm chiếu hãn thanh”

Có nghĩa là: con người sống ở trên đời ai ai cũng có một nghiệp riêng cho mình, nhưng phải sống làm sao để lưu mãi một tấm lòng son sắt trong trang sử xanh.

Nghĩa là:

“ Làm trai sống ở trong trời đất

Phải có danh gì với núi sông”

Trách nhiệm của mỗi con danh nước Việt là phải gắn với trách nhiệm với tổ quốc, với quê hương đất nước, trách nhiệm với cộng đồng các dân tộc Việt Nam, trách nhiệm với gia đình và xã hội, nên mỗi người cần phải “có danh gì với núi sông”. Suốt chiều dài của lịch sử dân tộc, khi tổ quốc lâm nguy thì người trai ra trận coi cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng, lấy da ngựa bộc thây làm niềm kiêu hãnh của Đại trượng phu nam tử Việt.

Có đâu như cái đám quái thai, phản chủ theo giặc để được hiển vinh, mặc cho tổ quốc đang rên xiết dưới gót giày và h.ọng s.ú.n.g của ngoại bang. Thế thì đám ngụy Sài Gòn chúng mày đang rêu rao cái gì gọi là “trách nhiệm”, trách nhiệm với ai?

Từ những lẽ trên, có thể khẳng định rằng” TỔ QUỐC – DANH DỰ – TRÁCH NHIỆM” của ngụy Sài Gòn chỉ là luận điệu khắm thối! Chúng bay nên nhớ rằng hào khí Việt nam sẽ nhấn chìm lũ p.h.ả.n quốc chúng mày xuống bùn đen vạn kiếp, ngàn đời cháu con sẽ n.g.uyền r.ử.a chúng mày; hãy tỉnh mộng đi!

Đã 44 năm rồi – Đất mẹ Việt Nam luôn nhân từ và bác ái, sẵn sàng đón những đứa con lầm lỗi trở về với cuội nguồn./.

Lão chăn bò DVK – 07/11/2019.