Việt Nam mình ngộ quá phải không em

Có thể nhiều người ít biết, cuối những năm 90 của thế kỷ trước, Việt Nam đã điều chế được vắc xin tả uống và sớm phổ biến cho toàn dân loại vắc xin này, vì thế, dịch tả ở cuối thế kỷ trước trên thế giới gần như không hoành hành được tại Việt Nam.

Năm 2000 – 2001, Việt Nam chuyển giao miễn phí công nghệ điều chế loại vắc xin này cho Viện vắc xin Hàn Quốc, điều ngáo ngơ, buồn cười ở đây là phía Hàn Quốc bán bản quyền cho một công ty của Ấn Độ. Từ đó, công ty Ấn Độ này đã tiến hành sản xuất hàng loạt và xuất khẩu khắp nơi loại vắc xin này ra khắp thế giới.

Lợi nhuận của cả Hàn Quốc và Ấn Độ thu được là khổng lồ. Nhưng “gã tí hon” Việt Nam, chủ nhân thực sự đứng đằng sau có lẽ tặc lưỡi cho qua.

Việt Nam mình ngộ quá phải không em

Vừa rồi, chúng ta cũng gật đầu khi WHO đề nghị chia sẻ quá trình nghiên cứu bộ KIT thử nghiệm nCOV, ngoài ra còn có phương pháp điều trị bệnh và cách ly người bệnh.

Mình không dám chắc là một ngày không đẹp trời nào đó, những thành tựu của phía Việt Nam có bị “hô biến” thành “của chùa” và được bán cho bất cứ một đơn vị nào khác để sản xuất hàng loạt hay không nữa. Vì tiền đề đã xảy ra rồi có nghĩa là nó vẫn có thể xảy ra thêm lần nữa. Nhưng dĩ nhiên chúng ta không thể thấy “chết” mà không cứu.

“Kẻ mạnh không phải là kẻ giẫm lên vai người khác để thoả mãn lòng ích kỉ, kẻ mạnh là kẻ biết giúp đỡ người khác trên đôi vai của chính mình” – Nam Cao

Mới đây, ca nhiễm nCOV thứ 32 tại Việt Nam đã được ghi nhận. Điều đáng chú ý ở đây là mặc dù bệnh nhân đã thành khẩn khai báo, mong muốn được xét nghiệm ở bên London nhưng phía bên đó từ chối, chỉ yêu cầu tự cách ly và không đồng ý xét nghiệm. Gia đình bệnh nhân đã thuê máy bay riêng về Việt Nam để cách ly, xét nghiệm và chữa bệnh. Phải thú thực là từ khi nCOV đến, tự nhục bớt hẳn và hội những người nước ngoài nói tiếng Việt tự dưng bớt gáy.

Niềm mong mỏi “tuyên bố hết dịch” vào ngày 10/03 đã không trở thành hiện thực, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta kém cỏi.

Chúng ta hay được kể về việc gần hai mươi năm trước đã chiến thắng SARS như thế nào, thì có thể chính chúng ta sẽ kể cho con cháu việc chúng ta cũng đã thắng nCOV ra sao.

Trong trò chơi điện tử, luôn có một môn phái/nhân vật đảm nhiệm việc “buff” (hỗ trợ, nâng cấp…) cho phe mình. Đôi khi phải thừa nhận rằng nCOV đến đúng vào thời điểm chúng ta cần được “buff” những thứ niềm tin như vậy, để làm những thứ lớn lao hơn.

Chính ra, dịch bệnh đôi khi lại có những điều hay ho, vì thực sự những lúc này, mình thấy rằng Đảng, Chính phủ, Nhà nước đang có một thắng lợi lớn trong việc lấy lại niềm tin nhân dân, nhất là trong mắt những người trẻ, những du học sinh, những người đang lao động tại các quốc gia phát triển nhìn về Việt Nam với góc nhìn thiện cảm hơn.

Khiến những người đã luôn chê bai Việt Nam cũng đã phải cố bịa đặt ra những điều phi lý thể hiện sự bất lực đến cùng cực. Điều phấn khởi, là những niềm tin này đều là từ những hành động thực tế chứ không phải từ những lời nói giáo điều.

Điều này thì không có bất cứ đồng tiền nào mua được!

PL