Bộ đội thời bình làm gì?

Năm 2016 đã xảy ra việc, ông Nguyễn Văn Phúc, nguyên Thứ trưởng Bộ Nội vụ nói: “Lương của Thứ trưởng về hưu hiện nay không bằng lương của một ông Trung tá”. Rồi mới đây 2019, khi Nghị quyết Trung ương VII, Khóa XII được ban hành thì lại có ý kiến cho rằng: Sao lương bộ đội thời bình cao thế. Thời bình có làm gì đâu.

Kính thưa các ngài, các ngài đừng nhìn thấy ánh hào quang nơi phố lớn, mà đánh đồng cuộc sống của con hẻm phía sau, thế là thiển cận. Tiền lương trong đó là mồ hôi, là máu và nước mắt đong đầy của lương tâm, trách nhiệm và danh dự của một người quân nhân cách mạng đối với Tổ quốc. Nói như vậy là các ông chỉ: Thấy tiền chứ không thấy trách nhiệm. Thấy nhà chứ không thấy chiến hào. Thấy cơm mà không thấy máu. Thấy vật chất chứ không thấy thiếu thốn. Các ông thờ ơ vô cảm không thấy sự hy sinh đau đớn.

Những phát ngôn không xứng tầm này đã làm ảnh hưởng đến cuộc sống sinh hoạt của cán bộ, chiến sỹ trong Quân đội nhân dân Việt Nam. Không thấy hết sự hy sinh âm thầm, sự chịu đựng cam go của người quân nhân trước dân, trước Đảng.

Hãy cho các ông hãy ra nơi trùng khơi của biển, đảo giữa cái nắng gắt gao, cháy da, cháy thịt của Cô Lin, căng thẳng đối đầu với kẻ thù để giữ đảo như Song Tử, Sơn Ca. Cho các ông nếm mùi chết chóc, tang thương giữa bão biển của các nhà giàn DK năm 1990, 1998 mà các chiến sỹ của khu vực Phúc Nguyên, Phúc Tần đã bỏ lại thân xác của mình mãi mãi nơi biển khơi. Đau không thưa các ông.

Phải cho các ông nếm cái mùi bút lạnh nơi biên cương trên từng chòi canh, vọng gác, đêm nằm nhớ gia đình, nước mắt đẫm gối chăn nhưng phải cắn răng chịu đựng vì chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.

Phải cho các ông thấm cái nắng chang chang, bát cơm đong đầy mồ hồ mặn chát, cái âm u, hoang vắng giữa núi rừng chỉ có tiếng ong, muỗi vo ve, chứ không phải những tiếng nhạc xập xình nơi phố xá ông đang hưởng thụ, như thế các ông mới thấy hết được sự gan dạ và chịu đựng của bộ đội là thế nào.

Trong khi các mâm cơm của các ông là phải ngồi trịnh thượng thì mâm cơm của bộ đội là ăn vội để hành quân. Trong khi chổ ngủ của các ông phải là nệm cao cấp, còn bộ đội có thế là bãi cỏ, bụi cây, là chiến hào cho đở giấc qua đêm để lấy sức hành quân.

Xin thưa các ông, các ông có biết gia đình sỹ quan là gia đình đơn thân không? Nỗi cô đơn thiếu vắng đó các ông có cảm nhận được không. Cho các ông đi công tác 20 ngày thôi không được nằm bên cạnh vợ là các ông nhãy dựng lên như thằng lằn đứt đuôi. Còn sỹ quan hả: người ta đằng đẵng hằng năm trời nơi biển đảo, biên cương, ở đơn vị không được gần vợ, con, vẫn phải chịu đựng, vì cái gì ông biết không? Vì đất nước này đấy ông ạ. Ông có nghe thiên hạ nói sao không: “Lấy chồng thì lấy nhà nông, đừng lấy bộ đội nằm không suốt ngày”. Sao các ông tham lam và lú lẫn đến thế, so sánh gì mà thậm tệ thế. Không lẽ chỉ các ông là quan chức mới biết mùi tình cảm, còn bộ đội thì không à!

Các ông lại còn cho rằng, bộ đội thời bình: có làm gì đâu, nhà cao, xe đẹp, thế là các ông sai lầm và chả có con mắt của một kẻ có lương tâm mà là con mắt của những kẻ hằng học, đố kỵ và ăn thua, tranh giành. Ông đừng có nhìn một vài trường hợp sỹ quan có nhà, có cuộc sống ổn định mà đánh đồng cuộc sống của bộ đội thời bình mà mang tội. Còn đó biết bao nhiêu gia đình bộ đội phải đi thuê, đi mướn, cuộc sống chật vật, khó khăn đè nặng trên vai, nhưng họ vẫn kiên trung một lòng vì đất nước.

Không như các ông, một số công chức sáng cắp ô đi, chiều cắp ô về nhận lương phè phỡn, đú đỡn karaoke để rồi chết cháy trong quán. Nghĩ lại mà đau lòng. Người đứng đầu chính phủ là Thủ tướng còn chia sẻ, động viên với bộ đội phải có thêm PHỤ CẤP CÔ ĐƠN, vậy mà các ông lại có những phát ngôn không xứng tầm, quả là “bạc phúc” cho dân./.